Đề tài 23
“Cách đạt đến sự trong sạch là thanh tịnh ấy hành giả phải hành cho đủ cả bốn nghiệp xứ hay là không phải như thế, bởi lẽ nào?”
✳ Trong căn bản không có nói rằng: Phải hành niệm xứ cả bốn phần, chỉ nói rằng: Hành phần nào hay đề mục nào cũng được.
✳ Có thể cho biết lý do thế nào được không?
✳ Trong niệm xứ từng điều hay từng đề mục ấy khi kết thúc, cuối cùng cũng đều có câu “Ca viharati na ca kiđci lokeupādiyati”. Aùi và tà kiến không nương khởi tất cả mọi đề mục. Người nào hành niệm xứ dù là đề mục nào, phần nào cũng đều đạt đến Níp Bàn được cả.
Lại nữa, trong bộ chú giải Papañcāsūdanī Ngài có ví dụ rằng: Giống như kinh thành có bốn cửa ở bốn hướng đông, tây, nam, bắc. Nhóm thương buôn thì hướng nào đến thì đi vào từ cửa hướng ấy đều vào trung tâm kinh thành được cả dù là cửa nào trong bốn cửa.
✳ Nghĩa là thuận hướng nào thì vào hướng ấy, giống như tùy thuận với tánh của hành giả vậy chăng?
✳ Đúng vậy, nhưng có người lại giải thích rằng: Sự hành niệm xứ ấy phải tròn đủ cả bốn phần nghĩa là phải hành Thân niệm xứ cho đến khi đắc chứng được Tu Đà Hườn Quả, rồi phải hành Thọ niệm xứ để đắc Tư Đà Hàm, tiếp theo là hành Tâm niệm xứ để chứng đạt A Na Hàm và sau cùng phải hành Pháp niệm xứ mới đắc chứng A La Hán Quả.
Thật ra không cần thiết phải hành như vậy, theo Ngài ví dụ rằng: Tùy thuận vào cửa thành nào, hướng nào cũng được, cũng vậy hành niệm xứ nào cũng được cả, cũng chứng đạt quả Níp Bàn giống nhau cho đến A La Hán Quả.
Điều mà Ngài quy định niệm xứ thành bốn phần ấy là để tùy theo từng bản tánh của hành giả là cần phải tu niệm xứ nào và thích hợp với bản tánh của mình. Điều này thấy được rằng: sự đạt đến thanh tịnh là Níp Bàn ấy đạt được trong mọi niệm xứ đề mục.
Đây là nói theo căn bản và lý do.
Nguồn: Biện Giải Tâm Pháp
Hòa thượng Saddhammajotika
(Thích Huyễn Đạt dịch)
Họa đồ và ghi chú do Cao xuân Kiên thiết kế sau những buổi học ATĐ trên Zoom.
Nếu có thấy sơ sót sai lầm xin cảnh báo qua trang nhắn tin. Xin cảm ơn.© www.tudieu.de