www.tudieu.de

Chỉ Tịnh Minh Giải

← 7 Mục Lục 9 →


CHUẨN TÁC VỀ ĐỊA ĐẠI ÁN XỨ

Paṭhavīkasiṇa

Để thực hành thiền chỉ tịnh bằng án xứ địa đại hoàn tịnh, việc đầu tiên Hành giả nên chọn lấy một mẫu đất nhỏ để làm tiêu điểm (aṅgakasiṇa) chú mục, mẩu đất này nên có màu sắc hồng (aruṇa) và dẻo khắn để tạo điều kiện cho tâm được sáng suốt và tinh mẫn hơn. Điều cần tránh là không nên để vật làm án xứ có màu sắc lẫn lộn với những màu sắc dùng riêng làm án xứ hoàn tịnh (màu xanh - ṇīla, màu vàng - pīta-kasiṇa, màu đỏ – lohita và màu trắng – odāta). Hay tránh những bụi hóng hoặc những vật nhơ bẩn trong đất làm án xứ, để cảm thức rằng: “Đó là vật khiết tịnh trong sạch, không bợn nhơ”.

Sau đó dùng nước nhồi trộn cho đến khi đất đã nhuyễn mềm, khiết tịnh, không còn thô nhám vì bụi rác, rồi khuôn đúc thành một hình tròn, đường kính khoảng một gang bốn ngón tay. Xung quanh mẩu đất hình tròn nên làm một đường viền có màu khác biệt, có thể là xanh hoặc trắng, phần đường viền này khoảng một lóng tay, nếu không như vậy thì chọn một tấm gỗ hay một vật gì đó hình tròn, có đường kính lớn hơn đường kính mẫu đất làm án xứ hai lóng tay và áp dán mẫu đất vào tấm gỗ này để có đường viền là một lóng tay. Phần đường viền này cũng được làm bằng một màu khác biệt như trên. Riêng mẫu đất án xứ, trên mặt ngang phải được làm nhẵn láng và bằng phẳng cũng như mặt trống.

Về kích thước án xứ cũng có thể làm lớn hơn hoặc nhỏ hơn kích thước đã nói, có thể nhỏ hơn hai hoặc ba ngón tay nếu làm nhỏ. Và lớn hơn bốn hoặc tám ngón tay nếu làm lớn. Kích thước nhỏ sẽ thích hợp cho những hành giả tâm định yếu kém. Riêng những vị hành giả tâm định dũng mãnh nên chọn án xứ với kích thước lớn.

Đối với vật làm án xứ, hành giả cần phải tôn trọng cũng giống như đã tôn trọng kính lễ viên ngọc Xá Lợi, cần được bảo vệ, giữ gìn sạch sẽ, tránh bụi hóng dơ bẩn cũng như bảo vệ hình ảnh Đức Phật vậy.

Khi hành giả chuẩn bị tốt án xứ, hãy tìm nơi thanh vắng, xa những hội chúng đông người, đến vườn cây, núi rừng... hay một am thất, một trú xứ xa vắng nào đó, là nơi tĩnh lặng tịch mịch, có đủ điền kiện thích hợp cho đời sống. Vị hành giả khởi sự hành trì, đầu tiên đặt mẩu đất án xứ trước mặt với tầm cao ngang mắt, không nên để quá cao đến nỗi phải ngước nhìn hay quá thấp mà phải cúi xuống, như thế sẽ phải khó khăn trong sự chú mục. Và trong lúc ngồi chú mục án xứ cũng không nên quá gần hay quá xa, khoảng cách hai hắc (sauk) một gang tay (kurp) là vừa. Vì nếu quá xa tầm nhìn, án xứ sẽ dễ bị nhập nhòa và hình thể án xứ không được chú mục rõ ràng. Nếu như quá gần, những dấu vết, đường viền hay những chi tiết nào đó không cần thiết sẽ rõ nét, và như vậy tâm định sẽ bị phân tán trước khi Thủ trì tướng hiện khởi.

Kế đến, vị hành giả suy xét đến trạng thái Thiền định. Khi tâm không còn chi phối bởi các dục phược (kāmaguṇa), hướng đến thoát ly, hành giả suy tưởng các ân đức Tam Bảo cho đến khi đã hoàn toàn tịnh tín, hân hoan. Sau đó với từ tâm biến mãn các hướng đến tất cả chúng sanh không phân biệt chủng loại. Rồi tiếp đến suy quán lại chính mình: “Sự tử vong là điều phải đến với ta và lẽ tất nhiên là không ai có thể làm khác hơn được, vậy ta hãy chuyên cần tìm chỗ nương tựa cho chính mình trước khi cái chết tìm đến”.

Bấy giờ hành giả nên hiểu rằng: Chư Phật và các Thánh Nhân thoát ly khổ luân hồi (vaṭṭadukkha) cũng chính bằng con đường thiền định – trong đó Chỉ Tịnh là một nhân gián tiếp. Suy quán xong rồi lễ bái án xứ, sau đó hướng tâm chú niệm và tác mục toàn diện vào địa đại hoàn tịnh, chứ không nên chỉ nhìn suông hay nhìn về một khía cạnh của án xứ.

Trong khi hành giả nhất tâm chú mục vào án xứ địa đại hoàn tịnh này, không nên hướng tâm đến màu sắc hay thực tính của án xứ, là trạng thái cứng, mềm, chướng ngại... vì đây không phải là án xứ màu sắc (vaṇṇakasiṇa), mà chỉ nên hướng tâm đến đất làm án xứ, và chú mục vào án xứ qua cảnh chế định thôi.

Khi hành giả đã làm cho tâm thật sự hân hoan, thỏa thích trong việc hành trì án xứ cũng giống như con hổ sau khi tóm bắt được rùa (hành giả chọn đúng án xứ) và thỏa thích chuẩn bị lấy thịt rùa khỏi vỏ mai (hành giả chuẩn bị hành trì). Khởi đầu, hành giả chú mục vào án xứ và chuẩn bị tiến đạt, vị hành giả tác niệm “paṭhavī, paṭhavī...” hay “đất, đất...”. Trong lúc chú mục không nên mở mắt nhìn quá lớn hay khép mắt quá kín. Tuy nhiên, sau khi đã tương đối thuần thục ở giai đoạn này, thỉnh thoảng đôi lúc hành giả nên khép mắt lại để tác niệm án xứ, nhưng chỉ đôi lúc thôi, cho đến khi Thủ trì tướng xuất hiện.

Những chuẩn tác đầu tiên này dùng cho cả những án xứ hoàn tịnh còn lại, các án xứ sau chỉ nói đến những thay đổi cần thiết.

Những trở ngại trước khi xuất hiện Thủ trì tướng

Khi đang chú mục án xứ bằng chuẩn bị tiến đạt, thường có những hành giả luôn vọng móng, mong muốn sớm đạt đến Thủ trì tướng trong thời gian tối thiểu nhất có thể đạt được. Song, Thủ trì tướng không hiện khởi như ước muốn của hành giả. Và thế là, tâm hành giả hướng về thụ động. Từ đó cảm thấy cơ thể bải hoải, mệt nhoài, lẽ tất nhiên là hôn thụy cái (thīnamiddhanīvaraṇa) dễ dàng sanh khởi. Để tránh điều này hành giả suy nghĩ hoặc làm những việc không đâu và rơi vào những vọng niệm (palibodha) cần tránh đối với hành giả. Và một lần nữa, hành giả đã từ bỏ trở ngại này đến trở ngại khác.

Bấy giờ, một điều cần làm là hành giả nên suy quán rằng:

“Như vầy, một ngày nào đó ta sẽ mệnh chung trước khi Thủ trì tướng hiện khởi. Những công việc nhỏ nhặt thông thường mà đã làm quá nhiều trong quá khứ trước kia và hiện tại này đây, những công việc ấy hoàn toàn không cần thiết cho việc thiền định của ta”.

Và rồi, hành giả hãy tiếp tục chuyên cần tác niệm án xứ trở lại. Nhưng đừng quá vội vàng, hãy để thời gian khoảng 2-3 phút tác niệm một lần cho đến khi tâm hành giả lấy lại được quân bình. Từ đó tiếp tục phát triển đến khi đạt đến Thủ trì tướng.

 


← 7 8 9 →

Bản nguồn: CHỈ TỊNH MINH GIẢI
SAMĀDHA KAMMAṬṬHĀNA
Người dịch: Sư Pháp Nhiên


Nếu có thấy sơ sót sai lầm xin cảnh báo qua trang nhắn tin. Xin cảm ơn.

© www.tudieu.de