Sau một đời sống giàu sang, ngài nghe đức Bổn Sư thuyết pháp, xuất gia khi tám mươi tuổi. Trong bảy ngày, ngài chưa được giác ngộ, nhưng ngày thứ tám, ngài chứng được quả A-la-hán, thông hiểu nghĩa, thông hiểu pháp. Một hôm, khi ấn chứng vị trí tu hành cho các vị đệ tử, bậc Ðạo Sư ấn chứng cho ngài là vị đệ tử có sức khỏe đệ nhất. Về sau, khi sắp sửa mệnh chung ngài nói lên chánh trí của ngài giữa hội chúng Tỷ-kheo như sau: 225. Với ai những công việc Cần phải làm từ trước, Về sau, vị ấy mới Có ý định muốn làm. Vị ấy tự phá hoại Căn cứ địa an lạc, Về sau, chịu khổ đau Trong nung nấu hối tiếc. 226. Hãy nói điều có làm, Không nói điều không làm, Bậc Hiền trí rõ biết, Người chỉ nói, không làm. 227. Niết-bàn nhiệm màu lạc, Bậc Chánh Giác thuyết giảng, Không sầu muộn là tham, Thật sự là an ổn, Tại đấy, sự đau khổ, Ðược đoạn diệt hoàn toàn. | ||||