411. Này Ka-tiya-na, Hãy thức dậy, ngồi lên, Chớ có ngủ quá nhiều, Hãy tự mình thức tỉnh, Này bà con phóng dật, Kẻ thụ động biếng nhác Chớ để cho thần chết, Lường gạt, chiến thắng ông. 412. Như sóng tràn biển lớn, Cũng vậy sanh và già, Tràn ngập chôn lấp ông, Hãy tự làm cho ông, Một hòn đảo an toàn, Vì rằng không ai khác, Phục vụ giúp đỡ ông, Như là chỗ nương tựa. 413. Ðạo Sư lập con đường, Ðường vượt qua trói buộc, Vượt qua sự sợ hãi, Của sanh và của già, Trước đêm và sau đêm, Hãy sống không phóng dật, Chú tâm cố kiên trì, Trong nỗ lực chuyên tâm. 414. Từ bỏ triền phược trước, Mặc áo Tăng-già-lê, Ðầu cạo trọc trơn láng, Ăn đồ ăn khất thực, Chớ có ưa chơi giỡn, Chớ đam mê ngủ nghỉ, Hãy nỗ lực thiền định, Hỡi Ka-ti-ya-na! 415. Hãy thiền tu, chiến thắng, Hỡi Ka-ti-ya-na! Hãy thiện xảo con đường, An ổn các khổ ách; Hãy đạt cho kỳ được, Sự thanh tịnh tối thượng. Ông sẽ chứng Niết-bàn, Như nước làm tắt lửa. 416. Ánh sáng được tạo ra, Hào quang còn yếu ớt, Chẳng khác như cây lau, Gió thổi nằm rạp xuống, Hỡi bà con Tu-đa, Như vậy, chớ chấp thủ, Hãy tẩn xuất Ác-ma, Ly tham mọi cảm thọ, Chờ đợi thời của ông! Tại đây ông mát lạnh. | ||||